Cho và Nhận
Thứ Tư – Tuần 7 – Mùa Phục Sinh
Bài Ðọc I: Cv 20, 28-38
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong những ngày ấy, Phaolô nói với các trưởng giáo đoàn Êphêxô rằng:
“Các ông hãy thận trọng, và săn sóc đoàn chiên mà Thánh Thần đã đặt các ông làm giám quản điều khiển giáo đoàn của Chúa đã được Người cứu chuộc bằng máu.
Phần tôi, tôi biết rằng sau khi tôi đi rồi, sẽ có những sói dữ đột nhập giữa các ông, chúng không dung tha đoàn chiên; và ngay giữa các ông sẽ có những kẻ ăn nói xảo trá nổi dậy để lôi kéo các môn đồ theo họ.
Vì thế, các ông hãy tỉnh thức, và nhớ rằng trong ba năm trời, đêm ngày tôi không ngừng sa lệ mà khuyên bảo từng người.
Và bây giờ, tôi xin ký thác các ông cho Thiên Chúa và cho lời ân sủng của Người, Người là Ðấng có quyền năng kiến tạo và ban cho các ông được dự phần gia nghiệp làm một với tất cả mọi người đã được thánh hoá.
Tôi đã không ham muốn bạc, vàng, hay y phục của ai hết, như chính các ông đã biết.
Những đồ gì tôi và những kẻ ở với tôi cần dùng, thì chính hai bàn tay này đã làm ra.
Bằng mọi cách, tôi đã chỉ bảo cho các ông rằng phải làm việc như vậy, để nâng đỡ những người yếu đuối, và ghi nhớ lời Chúa Giêsu đã phán: “Cho thì có phúc hơn là nhận”.”
Nói xong, ngài quỳ xuống cầu nguyện với mọi người.
Ai nấy đều khóc lớn tiếng, và ôm cổ Phaolô mà hôn, họ đau buồn nhất là vì lời ngài vừa nói rằng họ sẽ không còn thấy mặt ngài nữa.
Rồi họ tiễn đưa ngài xuống tàu.
Đó là Lời Chúa.
Nguồn TGPSG
A reading from the Book of the Acts of the Apostles
Acts 20:28-38
At Miletus, Paul spoke to the presbyters of the Church of Ephesus:
“Keep watch over yourselves and over the whole flock
of which the Holy Spirit has appointed you overseers,
in which you tend the Church of God
that he acquired with his own Blood.
I know that after my departure savage wolves will come among you,
and they will not spare the flock.
And from your own group, men will come forward perverting the truth
to draw the disciples away after them.
So be vigilant and remember that for three years, night and day,
I unceasingly admonished each of you with tears.
And now I commend you to God
and to that gracious word of his that can build you up
and give you the inheritance among all who are consecrated.
I have never wanted anyone’s silver or gold or clothing.
You know well that these very hands
have served my needs and my companions.
In every way I have shown you that by hard work of that sort
we must help the weak,
and keep in mind the words of the Lord Jesus who himself said,
‘It is more blessed to give than to receive.’”
When he had finished speaking
he knelt down and prayed with them all.
They were all weeping loudly
as they threw their arms around Paul and kissed him,
for they were deeply distressed that he had said
that they would never see his face again.
Then they escorted him to the ship.















