Không có lòng thương xót
Thứ Bảy – Tuần III – Mùa Thường Niên
Bài trích sách Sa-mu-en quyển thứ hai. (2 Sm 12,1-7a.10-17)
Một hôm, Đức Chúa sai ông Na-than đến với vua Đa-vít. Ông vào gặp vua và nói với vua :
“Có hai người ở trong cùng một thành,
một người giàu, một người nghèo.
Người giàu thì có chiên dê và bò, nhiều lắm.
Còn người nghèo chẳng có gì cả,
ngoài con chiên cái nhỏ độc nhất ông đã mua.
Ông nuôi nó, nó lớn lên ở bên ông, cùng với con cái ông,
nó ăn chung bánh với ông, uống chung chén với ông,
ngủ trong lòng ông : ông coi nó như một đứa con gái.
Có khách đến thăm người giàu,
ông này tiếc của, không bắt chiên dê hay bò của mình
mà làm thịt đãi người lữ khách đến thăm ông.
Ông bắt con chiên cái của người nghèo
mà làm thịt đãi người đến thăm ông.”
Vua Đa-vít bừng bừng nổi giận với người ấy và nói với ông Na-than : “Có Đức Chúa hằng sống ! Kẻ nào làm điều ấy, thật đáng chết ! Nó phải đền gấp bốn con chiên cái, bởi vì nó đã làm chuyện ấy và đã không có lòng thương xót.”
Ông Na-than nói với vua Đa-vít : “Kẻ đó chính là ngài ! Đức Chúa phán thế này : Từ nay, gươm sẽ không bao giờ ngừng chém người nhà của ngươi, bởi vì ngươi đã khinh dể Ta và cướp vợ của U-ri-gia, người Khết, làm vợ ngươi.
“Đức Chúa phán thế này : Ta sắp dùng chính nhà của ngươi mà gây hoạ cho ngươi. Ta sẽ bắt những người vợ của ngươi trước mắt ngươi mà cho một người khác, và nó sẽ nằm với những người vợ của ngươi giữa thanh thiên bạch nhật. Thật vậy, ngươi đã hành động lén lút, nhưng Ta, Ta sẽ làm điều ấy trước mặt toàn thể Ít-ra-en và giữa thanh thiên bạch nhật.”
Bấy giờ vua Đa-vít nói với ông Na-than : “Tôi đắc tội với Đức Chúa.”
Ông Na-than nói với vua Đa-vít : “Về phía Đức Chúa, Người đã bỏ qua tội của ngài ; ngài sẽ không phải chết. Thế nhưng vì trong việc này ngài đã cả gan khinh thị Đức Chúa, nên đứa trẻ ngài sinh được, chắc chắn sẽ phải chết.”
Rồi ông Na-than trở về nhà.
Đức Chúa đánh phạt đứa bé mà vợ ông U-ri-gia đã sinh ra cho vua Đa-vít, và nó bị bệnh nặng.
Vua Đa-vít cầu khẩn Thiên Chúa cho đứa trẻ, vua ăn chay nhiệm nhặt, và khi về nhà ngủ đêm thì nằm dưới đất.
Các kỳ mục trong nhà của vua nài nỉ xin vua trỗi dậy, nhưng vua không chịu và cũng chẳng ăn chút gì với họ.
A reading from the Letter of Samuel
2, 12:1-7a, 10-17
The LORD sent Nathan to David, and when he came to him,
Nathan said: “Judge this case for me!
In a certain town there were two men, one rich, the other poor.
The rich man had flocks and herds in great numbers.
But the poor man had nothing at all
except one little ewe lamb that he had bought.
He nourished her, and she grew up with him and his children.
She shared the little food he had
and drank from his cup and slept in his bosom.
She was like a daughter to him.
Now, the rich man received a visitor,
but he would not take from his own flocks and herds
to prepare a meal for the wayfarer who had come to him.
Instead he took the poor man’s ewe lamb
and made a meal of it for his visitor.”
David grew very angry with that man and said to him:
“As the LORD lives, the man who has done this merits death!
He shall restore the ewe lamb fourfold
because he has done this and has had no pity.”
Then Nathan said to David: “You are the man!
Thus says the LORD God of Israel:
‘The sword shall never depart from your house,
because you have despised me
and have taken the wife of Uriah to be your wife.’
Thus says the LORD:
‘I will bring evil upon you out of your own house.
I will take your wives while you live to see it,
and will give them to your neighbor.
He shall lie with your wives in broad daylight.
You have done this deed in secret,
but I will bring it about in the presence of all Israel,
and with the sun looking down.’”
Then David said to Nathan, “I have sinned against the LORD.”
Nathan answered David: “The LORD on his part has forgiven your sin:
you shall not die.
But since you have utterly spurned the LORD by this deed,
the child born to you must surely die.”
Then Nathan returned to his house.
The LORD struck the child that the wife of Uriah had borne to David,
and it became desperately ill.
David besought God for the child.
He kept a fast, retiring for the night
to lie on the ground clothed in sackcloth.
The elders of his house stood beside him
urging him to rise from the ground; but he would not,
nor would he take food with them.















